<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom">
	<channel>
		<title>Học tiếng Pháp-Apprendre le français</title>
		<link>https://dakhucmua.ucoz.com/</link>
		<description></description>
		<lastBuildDate>Sun, 24 Jun 2012 15:57:05 GMT</lastBuildDate>
		<generator>uCoz Web-Service</generator>
		<atom:link href="https://dakhucmua.ucoz.com/news/rss" rel="self" type="application/rss+xml" />
		
		<item>
			<title>Có một thời như thế</title>
			<description>&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 24pt;&quot;&gt;Có một thời như thế&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br&gt;Tôi sinh ra và lớn lên ở làng quê, gắn bó với ruộng đồng, vì thế từ 
tấm b&amp;eacute; con trâu đã là người&amp;nbsp; bạn thân thiết của gia đình chúng tôi.&amp;nbsp;
 
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Ngày ấy, ruộng nương 
nhà tôi nhiều do công lao khai phá của bố mẹ, ngoài đôi bàn tay của bố 
mẹ đánh gốc, bốc trà, be bờ, đắp đập, tạo dựng nên những thửa ruộng dài,
 ngắn, to, nhỏ với đủ kích cỡ khác nhau thì những con trâu của gia đình 
tôi cũng đóng một phần công sức rất lớn, chúng là nguồn sức k&amp;eacute;o chủ yếu 
phục vụ cho công việc canh nông, mùa vụ nối tiếp nhau làm ra những hạt 
thóc nuôi sống cả nhà. Khi ấy rừng bãi còn rậm rạp, dân cư thưa thớt, cả
 làng tôi khi đó chỉ mới có hơn chục nóc nhà nhưng trâu nhà nào cũng có,
 đông thì 2-3 chục con, ít thì cũng năm, bảy con. Riêng nhà tôi cũng có 
chục con, vừa trâu đực vừa trâu mẹ con. Mỗi khi mùa vụ tới, bố mẹ tôi 
thường bắt những con ...</description>
			<content:encoded>&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 24pt;&quot;&gt;Có một thời như thế&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br&gt;Tôi sinh ra và lớn lên ở làng quê, gắn bó với ruộng đồng, vì thế từ 
tấm b&amp;eacute; con trâu đã là người&amp;nbsp; bạn thân thiết của gia đình chúng tôi.&amp;nbsp;
 
&lt;p class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Ngày ấy, ruộng nương 
nhà tôi nhiều do công lao khai phá của bố mẹ, ngoài đôi bàn tay của bố 
mẹ đánh gốc, bốc trà, be bờ, đắp đập, tạo dựng nên những thửa ruộng dài,
 ngắn, to, nhỏ với đủ kích cỡ khác nhau thì những con trâu của gia đình 
tôi cũng đóng một phần công sức rất lớn, chúng là nguồn sức k&amp;eacute;o chủ yếu 
phục vụ cho công việc canh nông, mùa vụ nối tiếp nhau làm ra những hạt 
thóc nuôi sống cả nhà. Khi ấy rừng bãi còn rậm rạp, dân cư thưa thớt, cả
 làng tôi khi đó chỉ mới có hơn chục nóc nhà nhưng trâu nhà nào cũng có,
 đông thì 2-3 chục con, ít thì cũng năm, bảy con. Riêng nhà tôi cũng có 
chục con, vừa trâu đực vừa trâu mẹ con. Mỗi khi mùa vụ tới, bố mẹ tôi 
thường bắt những con trâu mộng to khoẻ trong đàn để cày bừa đầu vụ, vào 
giữa vụ, trâu được thay đổi để chúng có thời gian nghỉ ngơi, dưỡng sức. 
Trẻ con chúng tôi ngày đó từ&amp;nbsp; năm, bảy tuổi đã phải làm quen với công 
việc chăn trâu, đây là một công việc không mấy vất vả mà còn khá vui với
 đám trẻ nhơ nhỡ, bởi khi thả trâu chúng được tự do nô đùa, chơi khăng, 
đánh đáo hay chơi trận giả hoặc săn tìm chim thú… Nhưng nhiều khi nó 
cũng là nỗi khổ của những đứa trẻ nhà có nhiều trâu, mỗi khi trâu lạc 
vào rừng hay chúng theo đàn khác là cứ ba chân, bốn cẳng chạy luồn rừng 
theo các lõng đi của chúng để tìm, vừa tìm vừa khóc, nhiều khi tìm được 
con này dong về đàn thì con khác lại đi mất, vậy là lại chạy, lại tìm, 
lại khóc, áo quần rách bươm, chân, tay bị gai rừng cào xây sát, máu chảy
 loang lổ, mặt mũi lấm lem, ấy vậy mà đâu đã hết lo, tối về không kh&amp;eacute;o 
còn bị bố mẹ cho ăn đòn vì để trâu phá hoa màu… Chính vì thế việc chăn 
trâu đã để lại những dấu ấn hằn sâu trong tâm trí chúng tôi cho mãi tận 
bây giờ. Vui nhất đối với lũ trẻ chăn trâu là dịp làng quê thu hoạch vụ 
mùa, lúa, ngô, khoai được thu, dỡ về nhà hết, lũ trẻ chăn trâu chúng tôi
 khi ấy lùa trâu ra đồng, mặc cho chúng tự ăn còn chúng tôi tụm lại nhóm
 lửa lên ngồi sưởi, nhiều đứa trước khi đi chăn trâu đã giấu sẵn khoai, 
sắn để mang theo. Chờ bếp lửa hồng than liền bóc sắn và đem khoai vùi 
than nướng. Khoai sắn ngày ấy là những thứ sẵn có của mọi nhà, tuy hầu 
như ngày nào cũng ăn nhưng không hiểu vì sao bọn trẻ trâu chúng tôi vẫn 
cứ thích thú, tranh giành nhau những củ khoai, khúc sắn nướng vội ngoài 
đồng như thế để ăn, có miếng còn sống, có miếng lại đã cháy đen nhẻm mà 
ăn vẫn thấy ngon đến lạ thường, có lẽ vì vậy mà người ta thường có câu: 
&quot;Của chả ngon nhà nhiều con cũng hết” là thế! Ăn khoai, sắn chán chê, 
bọn trẻ lại nghĩ ra các trò như chơi trận giả, quân được chia ra làm hai
 phe, mỗi phe có một chỉ huy, vậy là trận chiến diễn ra như thật cũng có
 kẻ chết, kẻ bị bắt làm tù binh, rồi cũng tranh cãi, nhiều phen quyết 
liệt…và từ chơi &quot;giả” chuyển sang đấm đá nhau thật, thằng khoẻ thắng thì
 cười, thằng yếu thua thì khóc, chửi bới nhau om sòm, chúng thề từ mặt 
nhau, đám chơi đến lúc ấy thành tan rã, đứa nào, đứa nấy xoay ra thu dọn
 đồ nghề, nón, mũ rồi hò nhau đi tìm trâu, mải chơi nhiều đứa để trâu 
lạc đàn vậy là tất cả lại nháo nhào phân nhau, thằng chạy lõng này, 
thằng đón lõng kia, tìm trâu nháo nhác khắp đồng trên, ngõ dưới. Lúc này
 thì mọi giận dỗi trong lòng bọn trẻ bỗng tan biến cả, chúng lo tìm trâu
 giúp nhau mà chẳng đứa nào còn nghĩ gì tới thù hận ban nãy nữa, trẻ con
 ở làng là thế, dễ giận dỗi song cũng chẳng bao giờ thù oán nhau lâu… 
Khổ nỗi lũ trâu trước đó ít ngày đồng chưa gặt xong nên chúng được chăn ở
 từng khu riêng biệt, giờ đã gặt xong chủ thả ra đồng chúng được tự do, 
cũng giống như lũ trẻ lâu ngày không gặp lại bạn nên khi đã no ăn, lũ 
trâu đực hăng tiết lồng đi &quot;tán tỉnh” các &quot;ả nái hoa” của đàn khác, đến 
nơi lại gặp ngay mấy &quot;anh chàng” chủ nhà, chúng &quot;ghen nhau”, vậy là 
chúng lao vào húc nhau thục mạng để giành, giữ &quot;người đẹp”.Lại kẻ nào 
khoẻ thì thắng và có cơ chiếm được &quot;cảm tình” của các &quot;ả nái hoa”, kẻ 
thua bị đuổi, chạy bán sới đi nơi khác thành ra lạc đàn! Có nhiều con 
trâu đực to khoẻ và hiếu chiến kinh khủng, chỉ nhìn thấy đối phương từ 
xa, nó đã lao ngay đến đuổi đánh chí mạng từ đồng này sang đồng khác, có
 nhiều cặp trâu luôn là đối thủ của nhau, chúng nhớ và thù nhau rất dai,
 có khi vừa thả ra, nhìn thấy nhau là chúng lao vào nhau ngay, quần nhau
 đến tơi bời, cỏ rạ dưới chân chúng nát bươm, đất bị cày lên, mặc cho 
người xung quanh xua đuổi thế nào chúng cũng không buông nhau ra, chúng 
xoay tròn, mõn ghì sát đất, hơi thở phì phò, mắt long lên đỏ sọng, bọt 
m&amp;eacute;p trào ra trắng nhểu. Chúng ghì nhau, lừa từng miếng để đánh trả đối 
phương. Có những trận đánh k&amp;eacute;o dài cả buổi chiều, thường những trận như 
thế hai cậu chủ trâu áo quần đều lấm lem, khóc hết nước mắt vì lo trâu 
chết, chúng chạy bên này, xoay sang bên kia, gào h&amp;eacute;t đến khản tiếng mong
 lũ bạn trợ giúp. Có những trận cả làng phải tìm cách đốt rơm thả lên 
đầu hai con trâu, chỉ khi thấy lửa khói nóng bỏng chúng mới chịu buông 
nhau ra bỏ chạy mà thôi, nên khi đã gỡ được những cặp như thế ra, chủ 
trâu bắt con mình không được chăn chung đồng với nhau nữa, nếu không 
chúng cứ nhìn thấy nhau từ xa đã ầm ầm lao đến không tài nào cản nổi… 
Rồi những buổi thả trâu xong chúng tôi đem lồng đi bẫy chim xít . Mùa 
gặt hái đã xong, lũ chim xít bay từng đàn, đông đến hàng trăm con, chúng
 tôi đem những chiếc lồng được làm bằng thân lau, thân đế, nan lồng được
 vót bằng nứa hoặc tre tạo thành những chiếc lồng xinh xắn ở ô chính 
giữa là nơi nhốt chim mồi, các ô m&amp;eacute; ngoài dùng để thả thóc làm mồi nhử 
lũ chim vào ăn, những ô này được thiết kế có cửa, trong các cửa vào có 
bàn đế chống cửa lên, khi chim chui vào sẽ làm đổ bàn đế và khi đó cửa 
lồng sẽ sập xuống và chim bị nhốt lại. Khi bẫy chim chúng tôi lấy rơm, 
rạ phủ lên trên những lùm cây ở giữa đồng rồi đặt lồng lên trên, giương 
bẫy rồi tản đi chơi nơi khác, lũ chim trời bay đến nhìn thấy rơm rạ và 
nghe thấy lũ chim mồi kêu liền sà ngay xuống, chúng thấy trong lồng có 
bạn và có thóc thế là chúng tìm lối chui vào vậy là bẫy sập! Chim thời 
đó nhiều nên có đứa &quot;sát chim” có buổi bẫy được vài ba chục con liền. 
Hồi hộp và thú nhất là khi đi thăm lồng chim, trèo lên nơi đặt lồng thấy
 các cửa sập hết, mỗi ô được một, hai con chim mới, chúng thấy người 
hoảng sợ kêu và bay loạn sạ trong lồng, bọn trẻ sướng run lên, khi ấy 
chúng tôi chỉ việc xách lồng xuống và bắt những con mới bẫy được nhốt 
vào chiếc lồng mang theo, rồi lại cho thêm thóc vào bẫy, rót nước cho 
chim mồi, song giương bẫy đánh mẻ khác, chim bẫy được, về nhà người ta 
liền vặt lông, mổ sạch cho vào chảo rán giòn, thịt của chúng thơm ngọt, 
ăn thật ngon...Ngày đó rừng còn rậm, chim sáo sậu và quạ thường bay từng
 đàn đen kịt, chúng đậu, bám theo những đàn trâu trên đồng, tiếng sáo và
 quạ kêu ầm ĩ hoà cùng tiếng mõ trâu lốc cốc mỗi khi chiều&amp;nbsp; buông xuống.
 Những âm thanh ấy trở nên thân quen với mỗi chúng tôi.Nhưng nhớ nhất là
 tiếng cuốc kêu róng rả ven rừng những khi chiều xuống và những sớm mai 
lên, tất cả những âm thanh ấy gợi lên cảnh làng quê thanh bình, yên ấm 
một thời! Nhưng rồi người cứ đông thêm, núi rừng bị phá trụi, chim thú 
vắng dần những đàn sáo sậu, quạ đen, le le, chim xít… cũng vắng bóng dần
 và đã lâu lắm rồi người làng tôi không còn nhìn thấy bóng dáng chúng 
đâu nữa, lũ trẻ giờ cũng không biết hình dáng chúng ra sao, và lũ trẻ 
cũng không thể hình dung ra các trò săn bắt chim của lớp cha anh ngày 
trước thế nào. Làng quê đã đổi thay nhiều, đồi bãi quang lâng, đồng 
không còn một bụi cây, bãi cỏ, tất cả đã biến thành &quot;bờ xôi, ruộng mật”,
 con trâu vốn thân thiết là vậy mà giờ cũng vắng bóng dần ở chốn làng 
quê. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;Chiều đầu xuân, tôi bồi hồi đứng ngắm đồng làng, tôi hình dung ra 
những gương mặt thân quen của bạn bè thuở ấy.Tôi nhớ tên từng cánh đồng,
 từng thửa ruộng. Kia là khu bãi Cỏ Gianh nơi chúng tôi thường chơi 
khăng, đá bóng, kia là đồng Gốc Sòi, trước cửa nhà tôi là đồng Gốc Mai, 
phía xa ngoài kia là đồng Đá Rùa có hòn đá to trông giống hệt con 
rùa…Mọi vật vẫn còn đó, chỉ có quang cảnh đồng làng là đã đổi thay, đồng
 làng giờ đã quang lâng, thoảng hoặc mới nhìn thấy một, hai con trâu, 
không còn đâu tiếng mõ trâu lốc cốc mỗi buổi chiều về. Không gian tĩnh 
lặng, đồng quê như&amp;nbsp; hoang phế dưới ánh dương nhạt nhoà, nó vắng hẳn 
những âm thanh thân quen ngày nào. Lòng tôi khi đó lại trào dâng những 
hoài niệm cũ, bạn bè tôi giờ ở những nơi nào? Năm qua, tháng lại, dĩ 
vãng đã xa xôi khiến lòng tôi cảm thấy nao nao! Vẳng bên tôi tiềng gió&amp;nbsp; 
thì thầm, phải chăng đó là lời tự tình của đồng quê đưa tôi về với quá 
khứ xa xôi!&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;Mùa đông 2008 &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;Đ/C : Bùi Nhật Lai&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Cầu Lân- Động Đạt -&amp;nbsp;Phú Lương - Thái Nguyên&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;strong&gt;ĐT: 0978.719.403&lt;/strong&gt;</content:encoded>
			<link>https://dakhucmua.ucoz.com/news/co_m_t_th_i_nh_th/2012-06-24-30</link>
			<category>Thông tin website</category>
			<dc:creator>briquet</dc:creator>
			<guid>https://dakhucmua.ucoz.com/news/co_m_t_th_i_nh_th/2012-06-24-30</guid>
			<pubDate>Sun, 24 Jun 2012 15:57:05 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Tháng năm hạ về</title>
			<description>&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 24pt;&quot;&gt;Tháng năm hạ về&lt;br&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;strong&gt;1.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tháng năm&lt;/strong&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Hạ về!&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&amp;nbsp;Cô gái ngỡ ngàng nhìn những chùm hoa phượng từ bao giờ đã nở bừng 
các phố. Cánh hoa mỏng tang vươn lên kiêu hãnh giữa nắng vàng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&amp;nbsp;Nắng
 sớm mùa hạ dịu dàng nhuộm thắm màu phượng. Nắng cứ mơn man đùa trên 
những vòm lá xanh non. Cô gái yêu hoa phượng vì những lẽ rất giản dị: 
hoa nở ngay đầu hè, cứ hiển nhiên mà chẳng cần thời gian giục giã. Màu 
phượng bền bỉ, hoa đỏ tươi chẳng phai mầu bởi những trận mưa đầu mùa.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Cô gái cứ im lặng ngắm những bông hoa học trò ấy. Cô nhớ lại thời đi 
học của mình. Nhớ ngày tốt nghiệp cấp ba, bọn con trai trong lớp bẻ hoa 
bỏ đầy giỏ xe đạp. Mấy chú bảo vệ trường biết nhưng cũng chẳng nỡ phạt 
những đứa trẻ hồn nhiên, tinh nghịch.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhớ ngày tốt nghiệp đại học, sân trường có một hàng trồng toàn hoa 
phượng trắng. Nhưng lớp sư phạm toàn con gái, các cô giáo ...</description>
			<content:encoded>&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 24pt;&quot;&gt;Tháng năm hạ về&lt;br&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;strong&gt;1.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tháng năm&lt;/strong&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Hạ về!&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&amp;nbsp;Cô gái ngỡ ngàng nhìn những chùm hoa phượng từ bao giờ đã nở bừng 
các phố. Cánh hoa mỏng tang vươn lên kiêu hãnh giữa nắng vàng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&amp;nbsp;Nắng
 sớm mùa hạ dịu dàng nhuộm thắm màu phượng. Nắng cứ mơn man đùa trên 
những vòm lá xanh non. Cô gái yêu hoa phượng vì những lẽ rất giản dị: 
hoa nở ngay đầu hè, cứ hiển nhiên mà chẳng cần thời gian giục giã. Màu 
phượng bền bỉ, hoa đỏ tươi chẳng phai mầu bởi những trận mưa đầu mùa.&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;Cô gái cứ im lặng ngắm những bông hoa học trò ấy. Cô nhớ lại thời đi 
học của mình. Nhớ ngày tốt nghiệp cấp ba, bọn con trai trong lớp bẻ hoa 
bỏ đầy giỏ xe đạp. Mấy chú bảo vệ trường biết nhưng cũng chẳng nỡ phạt 
những đứa trẻ hồn nhiên, tinh nghịch.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhớ ngày tốt nghiệp đại học, sân trường có một hàng trồng toàn hoa 
phượng trắng. Nhưng lớp sư phạm toàn con gái, các cô giáo tương lai áo 
dài thướt tha chẳng ai dám trèo để hái hoa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhớ ngày đầu tiên cô gái bước chân vào nghề. Lúc đó cô là cô giáo nhỏ
 xíu đứng giữa những học trò cao hơn hẳn mình. Thỉnh thoảng học sinh lại
 truyền tay nhau những mẩu giấy trêu đùa cô tinh nghịch, rồi cười khúc 
khích.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhớ&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Nhớ thế.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;2. &lt;/strong&gt;Sau những ngày nắng là một chuỗi ngày mưa. Mưa 
đầu mùa làm những bông bằng lăng trở nên nhợt nhạt. Năm học kết thúc với
 thật nhiều kỷ niệm vui. Cô thấy thanh thản vì những gì cô đã làm cho 
lứa học trò đầu tiên của mình. Lễ tổng kết năm học phải tổ chức trong 
hội trường vì một cơn mưa rào bất chợt. Hôm ấy, cô gái nhận được rất 
nhiều hoa của học sinh. Đó là những bông hoa không bị ràng buộc bởi điểm
 số, bởi áp lực… Những bông hoa đến tự tấm lòng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một cậu học sinh đưa tặng cô một đồng xu nhỏ: Cô giữ cái này làm kỷ 
niệm, sang năm cô vẫn dạy chúng em, cô nh&amp;eacute;! Cô giáo cảm động nhìn đồng 
xu chẳng biết đến từ đất nước nào. Rồi cô nghe tiếng học trò xì xào: 
Không biết sang năm cô mình sẽ dạy lớp nào nhưng tớ nhất định ngày ngày 
sẽ qua lớp cô để thăm cô.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cũng trong một ngày mưa, cô gái được gọi lên phòng làm việc của hiệu 
trưởng vì một lý do rất bất ngờ: Một phụ huynh trong lớp cô chủ nhiệm 
làm đơn góp ý với nhà trường về những sai phạm của cô giáo trẻ. Lá đơn 
được đánh máy rất dài. Nội dung cay độc đến mức có thể làm người ta bật 
khóc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;3.&lt;/strong&gt; Vậy là đã qua một chuỗi ngày mưa. Mưa nhiều làm 
người ta trở nên mệt mỏi. Cô gái đứng rất lâu trước khung cửa sổ lớp học
 đã gắn bó với mình suốt một năm. Sáng nay, một chị đồng nghiệp đã gọi 
điện thoại an ủi cô: Hồi mới ra trường chị cũng như em. Mỗi khi bị phụ 
huynh học sinh hiểu lầm, chị khóc suốt, nhưng mình làm sao chiều hết tất
 cả mọi người được…nghe an ủi vậy nhưng lại chẳng thấy lòng nhẹ nhõm. Cô
 biết lá thứ mấy hôm trước cô đọc là của bố mẹ một học sinh xin điểm cho
 con mình- vì muốn con mình có học bạ đẹp. Cô không đồng ý. Làm vậy là 
sai ư?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lại nhớ một cuộc nói chuyện với anh từ rất lâu:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Anh có thấy cuộc sống giờ có nhiều người xấu không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Đó là do mắt em cận nên em không chịu nhìn thấy những người tốt quanh em thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em không biết. Nhưng cuộc sống có nhiều Lý Thông quá. Thạch Sanh đi đâu hết cả rồi anh?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Anh bình tĩnh nhìn sâu vào đôi mắt tròn to của cô. Cười. Cô cũng cười. Rồi cô nói với anh mà như nói với chính mình:&lt;br&gt;
&amp;nbsp;- &amp;nbsp;&amp;nbsp;Dù sao em vẫn cố gắng để mình được làm Thạch Sanh- cho dù em là chàng Thạch Sanh cuối cùng của thế giới rộng lớn này.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;4.&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Em lại khóc đấy à? Đi với anh.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Anh nhăn mặt khi nhìn đôi mắt sưng mọng của cô rồi k&amp;eacute;o cô xềnh xệch 
trước rất đông người. Sau cơn mưa, Hồ Gươm vẫn ảm đạm, bầu trời mờ đục 
như muốn chuẩn bị khí thế cho một cơn mưa mới dai dẳng hơn. Anh ấn cô 
ngồi xuống một gh&amp;eacute; đá ướt, dưới tán một cây sấu già lá cũng ướt nhẹp bởi
 nước mưa. Cô gái dõi mắt nhìn tượng đài Lý Thái Tổ uy nghi, rồi cô lại 
nhìn mặt hồ gợn lăn tăn sóng:&lt;br&gt;
- &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Em chán nghề anh ạ!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Thế em không còn muốn làm Thạch Sanh nữa à?&lt;br&gt;
-&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Anh nghĩ xem, tại sao họ lại làm vậy với em? Sao không nhìn lại họ 
đã làm gì cho con cái họ. Xưa nay em rất gh&amp;eacute;t người khác. Nhưng với Phụ 
huynh kiểu đó, em không chấp nhận được. Thà bảo em nhìn Nguyễn Đức 
Nghĩa- hung thủ giết người dã man… em còn thấy đáng yêu hơn phụ huynh 
học sinh đó vạn lần…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cô gái nói liên tục trong mười phút. Gió lạnh từ mặt hồ và nước mưa 
từ những tán cây nhỏ xuống làm cô bị hắt hơi liên tục Anh im lặng lắng 
nghe cô nói. Lâu thật lâu, anh mới hỏi:&lt;br&gt;
&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; - &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Em sống, làm việc vì em và vì nhiều người khác. Tại sao không 
vui vì số đông hài lòng với em mà lại tự dày vò mình bởi một ý kiến trái
 chiều rất nhỏ?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Vì em cầu toàn. Cô trả lời nhanh như một cái máy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ừ, coi như là vì em cầu toàn. Không nói chuyện đó nữa. Mình đi dạo hồ nh&amp;eacute; em. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em có thấy trong khi mọi người đang tất bật vì công việc, 
em và anh chẳng phải làm gì cả, lại được nắm tay nhau trong một không 
gian rất đẹp thế này là hạnh phúc không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Im lặng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Anh nhớ hình như em không thích hoa bằng lăng&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Đúng thế.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em à! Dù em không thích nhưng anh lại rất thích. Và anh 
biết cũng có nhiều người có cùng sở thích đó giống anh, rất nhiều người 
yêu loài hoa báo hiệu mùa hè ấy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chẳng thèm nhìn ánh mắt thoáng chút phẫn nộ của cô, giọng anh vẫn dịu dàng như kẹo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em không yêu hoa, nhưng hoa chẳng vì vậy mà buồn. Em biết 
mà, mùa hè sang năm hoa vẫn nở, vẫn tím ngắt, vẫn nhạt màu. Em thấy 
không, hoa chẳng vì một người - là em không thích mà không nở hoa…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Vì đó là quy luật cuộc sống, là công việc. Cũng như em. Sẽ 
chẳng thể vì một phụ huynh mà em chán học sinh của mình. Phải không nào?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Không phải. Em không thích!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Anh k&amp;eacute;o cố xuông ghế và ngồi bên cô thật gần:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em đừng tự coi mình là một quả bóng sắt như thế. Bóng sắt 
rất cứng nhưng đôi lúc như vậy làm cho người khác bị đau. Khi bị ngoại 
lực tác động, bóng sắt là loại bóng dễ bị m&amp;eacute;o mó nhất, đó mới là điều 
làm anh thực sự lo lắng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;-&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tại sao em không tự biến mình thành một quả bóng cao su mềm
 mại. Bóng cao su tuy mềm nhưng lại có thể tự đàn hồi về trạng thái ban 
đầu- cho dù nó có bị đấm mạnh cỡ nào… Em có hiểu anh không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm của &quot;Bóng sắt”. Mưa đã tạnh tự lúc 
nào. Tư phía xa bắt đầu xuất hiện những vạt nắng mỏng như tơ. Trời có 
gió, có nắng. Bỗng nhiên Bóng sắt thấy lòng nhẹ nhõm. Cô dõi mắt nhìn 
những cây bằng lăng nở rực rỡ ven hồ.. Có cây ra hoa tím hồng, có cây 
tím nhạt. Cũng có những cây nở sớm, hoa đã phai màu bởi thời gian.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Bằng lăng cũng đẹp, phải không em?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cô gái gật đầu mỉm cười lắng nghe giọng anh ấm nồng:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;- Anh sẽ không bắt em đọc lại truyện Đôi mắt của Nam Cao, nhưng anh 
không muốn em nhìn học sinh của mình bằng đôi mắt khác đôi mắt lẽ ra em 
phải có. Hãy tập nâng niu và yêu quý những thứ của em. Cũng như hoa bằng
 lăng, khi em yêu nó, em sẽ thấy nó đẹp và muốn khám phá nó… Em biết 
không, bằng lăng có hai loại. Một loại dễ bị phai màu như em thường 
thấy. Còn một loại hoa khác luôn giữ cho mình màu tím đậm đà… Thân cây, 
gỗ và cả rễ của cây hoa ấy đều màu tím. Loại bằng lăng ấy không bị phai 
màu. Cây hoa đó- nếu em đồng ý- mùa thu này anh sẽ tìm về trồng trước 
cửa nhà anh. Em có thích ngắm cây hoa đó báo mùa hạ cho em khi mùa hè 
sang năm đến không em?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;strong&gt;Phan Tuyet&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;</content:encoded>
			<link>https://dakhucmua.ucoz.com/news/thang_nam_h_v/2012-06-24-29</link>
			<category>Thông tin website</category>
			<dc:creator>briquet</dc:creator>
			<guid>https://dakhucmua.ucoz.com/news/thang_nam_h_v/2012-06-24-29</guid>
			<pubDate>Sun, 24 Jun 2012 15:55:45 GMT</pubDate>
		</item>
		<item>
			<title>Hương lúa</title>
			<description>&lt;h2&gt;&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 
24pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; Hương 
lúa&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;Không ngào ngạt như hoa&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Mà lòng ta xao xuyến&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;thứ mùi thơm quyến luyến&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Bước chân chửng muốn dời&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;br&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Một 
thoáng chiều chơi vơi&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dậy mùi thơm lúa 
mới&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Một cánh diều chấp 
chới&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dấu giấc mơ xa vời&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Nào về với
 tuổi thơ&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Những chiều vàng rong 
ruổi&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Cùng thả diều đá 
bóng&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Toả hương lúa thơm 
nồng.&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Chiều nay trong khoảng không&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center...</description>
			<content:encoded>&lt;h2&gt;&lt;font color=&quot;#9400d3&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: 
24pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp; Hương 
lúa&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;Không ngào ngạt như hoa&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Mà lòng ta xao xuyến&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;thứ mùi thơm quyến luyến&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Bước chân chửng muốn dời&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;br&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Một 
thoáng chiều chơi vơi&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dậy mùi thơm lúa 
mới&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Một cánh diều chấp 
chới&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dấu giấc mơ xa vời&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Nào về với
 tuổi thơ&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Những chiều vàng rong 
ruổi&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Cùng thả diều đá 
bóng&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Toả hương lúa thơm 
nồng.&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Chiều nay trong khoảng không&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Thoảng đâu đây lúa mới&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Nhuốm lòng ta chới với&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Ôi hương lúa diệu kì !&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Bước chân 
giờ đã đi&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dời xa hương đồng 
nội&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Giấc mơ chiều qua 
vội&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;Dấu tiếc nuối trong 
lòng.&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p align=&quot;center&quot;&gt;&lt;strong&gt; Thu Hương&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;</content:encoded>
			<link>https://dakhucmua.ucoz.com/news/h_ng_lua/2012-06-24-28</link>
			<category>Thông tin website</category>
			<dc:creator>briquet</dc:creator>
			<guid>https://dakhucmua.ucoz.com/news/h_ng_lua/2012-06-24-28</guid>
			<pubDate>Sun, 24 Jun 2012 15:53:20 GMT</pubDate>
		</item>
	</channel>
</rss>